Theo quy định tại khoản 1 điều 4 Nghị định số 160/1999/NĐ-CP ngày 18/10/1999 của Chính phủ quy định chi tiết một số điều của Pháp lệnh về tổ chức và hoạt động hoà giải ở cơ sở, thì tổ hoà giải có thể thực hiện việc hoà giải đối với một số vụ việc vi phạm pháp luật và tranh chấp nhỏ trong cộng đồng dân cư, bao gồm:
- Mâu thuẫn, xích mích giữa các thành viên trong gia đình do khác nhau về quan niệm sống, tính tình không hợp hoặc mâu thuẫn, xích mích giữa các cá nhân trong quan hệ xóm giềng như sử dụng lối đi qua nhà, sử dụng điện, nước sinh hoạt, công trrình phụ, giờ giấc sinh hoạt, gây mất vệ sinh chung...
- Tranh chấp về quyền, lợi ích phát sinh từ quan hệ dân sự như quan hệ về tài sản; quan hệ về hợp đồng dân sự, nghĩa vụ dân sự, quyền thừa kế, quyền sử dụng đất.
- Tranh chấp về quyền, lợi ích phát sinh từ quan hệ hôn nhân, gia đình như: Thực hiện quyền và nghĩa vụ của vợ, chồng: quyền, nghĩa vụ của cha mẹ và con; nhận nuôi con nuôi; ly hôn; yêu cầu cấp dưỡng.
- Tranh chấp phát sinh từ những việc vi phạm pháp luật mà theo quy định những việc vi phạm đó chưa đến mức bị xử lý bằng biện pháp hình sự hoặc biện pháp hành chính như trộm cắp vặt, đánh chửi nhau gây mất trật tự công cộng, đánh nhau gây thương tích nhẹ, va quệt xe cộ gây thương tích nhẹ.
Khoản 2, điều 4 Nghị định này quy định: Tổ hoà giải không được tiến hành hoà giải các vụ việc sau:
- Các tội phạm hình sự.
- Hành vi vi phạm pháp luật bị xử lý vi phạm hành chính.
- Các vi phạm pháp luật và tranh chấp mà theo quy định của pháp luật không được hoà giải, bao gồm các hành vi sau: Gây thiệt hại đến tài sản Nhà nước; Tranh chấp phát sinh từ giao dịch trái pháp luật; Tranh chấp về lao động; Kết hôn trái pháp luật.
Luật Việt