Nói chung ở các nước có ba xu hướng quy định cơ sở khiếu nại, khiếu kiện về tiếp cận thông tin: một là, không quy định cụ thể trong luật; hai là, chỉ quy định chung là khi có sự vi phạm các quy định của Luật; ba là, quy định một số cơ sở cụ thể để có thể khiếu nại, khiếu kiện. Nhưng dù theo xu hướng nào thì các cơ sở đó là khá rộng, tạo điều kiện cho người dân có thể khiếu nại, khiếu kiện về hành vi, văn bản pháp lý của các cơ quan công quyền.
Ví dụ ở Pháp, người
dân có thể vừa kiện ra tòa án hành chính đòi hỏi huỷ bỏ các văn bản trái pháp
luật (khiếu kiện về tính hợp pháp), đồng thời có thể đòi được bồi thường những
thiệt hại mà họ phải gánh chịu. Khiếu kiện về tính hợp pháp lại bao gồm bốn loại,
ứng với bốn dạng cơ sở pháp lý để khiếu kiện: 1) Khiếu kiện về thẩm quyền ban
hành; 2) Khiếu kiện về thủ tục ban hành; 3) Khiếu kiện về lạm dụng quyền lực;
và 4) khiếu kiện về vi phạm quy định của pháp luật. Đặc biệt, khác với Việt
Nam, các văn bản phải hủy bỏ là bất kỳ văn bản nào, dù đó là văn bản pháp luật
áp dụng chung hay văn bản hành chính “cá biệt” áp dụng riêng cho từng cá nhân,
và hủy bỏ này có hiệu lực đối với những trường hợp tương tự xảy ra sau này.
Khiếu kiện đòi
bồi thường áp dụng đối với một loạt hành động hay không hành động của cơ quan
nhà nước gây ra thiệt hại cho nguyên đơn. Thậm chí, thực tiễn xét xử của Conseil
d’Etat (Tham chính viện- cấp xét xử hành chính cao nhất ở Pháp) qua nhiều
năm cho thấy, trong nhiều trường hợp, các cơ quan nhà nước phải bồi thường ngay
cả khi không có yếu tố lỗi, nhưng do những hành động của mình, cơ quan nhà nước
gây thiệt hại cho công dân. Một tác giả nhấn mạnh, trên phương diện này, hệ
thống tố tụng hành chính của Pháp đã vượt lên trước hệ thống của các nước theo
mô hình Anh-Mỹ, nơi tòa án chỉ buộc các cơ quan công quyền bồi thường khi chứng
minh được yếu tố lỗi trong hành động gây ra thiệt hại.
Về phạm vi áp
dụng, dựa trên các cơ sở pháp lý này, Tham chính viện thậm chí có thể tuyên các
văn bản thuộc thẩm quyền ban hành của chính phủ theo quy định tại Điều 37 và
Điều 38 Hiến pháp năm 1958 là vô hiệu. Trong phán quyết của vụ Syndicat
Général des ingénieurs - conseils, Tham chính viện cho rằng, Thủ tướng khi
ban hành các nghị định (theo quy định của Điều 37) “có nghĩa vụ phải tuân thủ
các nguyên tắc chung của pháp luật có tính bắt buộc đối với mọi nhà chức trách
có thẩm quyền ban hành văn bản pháp luật”, nếu không, Tham chính viện có quyền
tuyên các văn bản đó vô hiệu. Còn trong vụ Canal, Tham chính viện tuyên
rằng, các pháp lệnh do Chính phủ ban hành theo quy định tại Điều 38 cũng phải
tuân thủ “các nguyên tắc chung của pháp luật”. Tham chính viện cũng đã từng xét
xử các vụ kiện liên quan đến các văn bản do Tổng thống ban hành theo Điều 16
của Hiến pháp 1958 và các pháp lệnh được ban hành bởi trưng cầu dân ý.
Ở Hoa Kỳ, khiếu
kiện về tính hợp pháp có phạm vi rộng hơn so với ở Anh, xuất phát từ những quy
định của Hiến pháp. Theo đó, tất cả các văn bản hành chính phải được trải qua
trình tự tiền tố tụng, nhưng trong đó phải bảo đảm nguyên tắc đối kháng và tôn trọng
quyền của bên bị khiếu nại. Nguyên tắc này được ghi nhận trong nhiều đạo luật:
Luật về thủ tục khiếu nại hành chính ngày 4/7/1946, được bổ sung bằng Luật ngày
4/7/1966 về quyền tự do thông tin. Các đạo luật này buộc cơ quan hành chính nhà
nước phải đưa ra căn cứ trong các quyết định của mình và tạo điều kiện để công
dân được cung cấp thông tin mà họ cần.
Ngoài ra, nhiều
nước theo cách tiếp cận suy đoán có lợi cho công dân khi xem xét, giải quyết
khiếu nại, khiếu kiện hành chính. Thông thường, tòa án các nước xuất phát từ
quyền liên quan của công dân do Hiến pháp quy định để luận giải theo chiều
hướng có lợi cho công dân khi có khiếu nại, khiếu kiện của họ đối với công quyền.
Ví dụ, trong một vụ
kiện liên quan đến tiếp cận thông tin ở Bulgaria, tòa án khu vực đã bác bỏ
quyết định của cơ quan công quyền từ chối cung cấp cho công dân bản đánh giá
tác động môi trường của một công trình. Một trong những lập luận của tòa là bản
đánh giá tác động môi trường nhằm bảo đảm quyền được hưởng không khí sạch của
công dân, do đó chính quyền không được phép từ chối cung cấp. Hoặc trong nhiều
trường hợp, ngay cả khi nhận thấy, việc công bố thông tin có thể tổn hại đến
quyền riêng tư của công dân, tòa án nhiều nước vẫn nghiêng về quyền tiếp cận
thông tin bằng cách buộc cơ quan công quyền công bố thông tin, nhưng không công
bố tên tuổi cá nhân liên quan. Do đó, nếu cơ quan công quyền từ chối cung cấp thông
tin với lý do bảo vệ quyền riêng tư, đây vẫn có thể là cơ sở để khiếu nại.
Như vậy, những cơ sở khiếu kiện này góp phần quan trọng
trong việc đảm báo tính pháp chế, tức là sự tối thượng của pháp luật; kiềm tỏa
sự lạm dụng quyền lực của công quyền; và bảo vệ các quyền và lợi ích của công
dân.
Nguồn: Website Trung tâm bồi dưỡng đại biểu dân cử